Bộ giáo dục đừng làm cô bảo mẫu, mà phải là chuyên gia hoạch định chiến lược

Ngày 12/7, chương trình Chuyển động 24h của VTV phát phóng sự về vụ việc 376 nghiêm đường hợp đồng ở huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa bị UBND huyện này đột ngột dừng hiệp đồng, trong đó nhiều người nói rằng đã phải chạy vạy từ 50 đến 100 triệu đồng để có được một “suất nghiêm phụ hiệp đồng” khiến dư luận đặc biệt quan tâm, bức xúc.

Trước đó ngày 11/6, báo Xây Dựng đưa tin: “Thanh tra quốc gia tỉnh Nghệ An có kết luận về nhiều sai phạm của lãnh đạo huyện Yên Thành trong công tác tuyển dụng cán bộ, viên chức.

Kết luận thanh tra vừa ráo mực, những cá nhân, sai phạm chưa bị xử lý thì ông Nguyễn Tiến Lợi, khi đó là chủ toạ UBND huyện lại bất chấp quy định, tiếp kiến cho phép ký hợp đồng trái luật đối với 55 trường hợp tía, trước khi ông về hưu vài tháng.

Trong lĩnh vực gia sư tiếng anh từ trước 2010 đến 2015, Yên Thành đã ký giao kèo trái luật với 432 trường hợp. Trong đó bậc mầm non là 114 trường hợp, tiểu học 162 trường hợp và trung học cơ sở là 156 trường hợp.

tất thảy các trường hợp này đều được ký kiểu “tay ngang”, không qua tuyển dụng (xét tuyển hoặc thi tuyển), không được UBND tỉnh cho phép.”

Và cách đây 3 năm, ngày 6/5/2014, Báo điện tử Vietnamnet đưa tin: “Hơn 300 thầy giáo có thâm niên tại các trường tiểu học và THCS tại huyện Yên Phong (tỉnh Bắc Ninh) đã bị cắt hiệp đồng giảng dạy để thay thế người mới.”




[center !important]Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, ảnh: Thùy Linh / GDVN.[/center !important]


Đặc điểm chung của 3 vụ sa thải quy mô lớn này là: (1) hợp đồng tuyển dụng do người tiền nhiệm ký và bị người kế nhiệm hủy bỏ;

(2) do áp lực từ dư luận và báo chí, chính quyền địa phương cấp huyện, cấp tỉnh nơi xảy ra sự vụ chủ nghĩa phải đứng ra thu xếp phương án giải quyết.

Trong vụ việc ở huyện Vĩnh Lộc, dư luận hoan nghênh ý kiến chỉ đạo của ông chủ toạ UBND tỉnh Thanh Hóa và hy vọng vụ việc sẽ có chấm dứt có hậu như những vụ tương tự đã diễn ra ở các địa phương khác. 

Bộ Giáo dục và Đào tạo cần vào cuộc  


Vấn đề đặt ra là: Vì sao những vụ ký giao kèo – hủy giao kèo đối với hàng trăm thầy như vậy cứ diễn ra liên tục từ tỉnh này qua tỉnh khác, năm nọ tới năm kia? Cần làm gì để hiện tượng đó không tái diễn? 

Chỉ tính riêng 3 huyện ở 3 tỉnh khác nhau, con số “nạn nhân” đã lên tới trên 1.000 bố. Đây không còn là “chuyện nhỏ” ở một địa phương mà liên hệ đến chính sách về nhân lực nói chung, chính sách đối với nhà giáo nói riêng. 

Những câu hỏi đã nêu chỉ có thể có lời đáp nếu các cơ quan quản lý Nhà nước ở trung ương về nhân lực là Bộ Nội vụ, về giáo dục là Bộ Giáo dục và Đào tạo vào cuộc. 

Nếu các cơ quan này không vào cuộc, những vụ việc tương tự sẽ còn lặp đi lặp lại, gây khổ cực cho bố trong cuộc, gây bức xúc cho dư luận, đồng thời tiềm tàng nguy cơ gây mất ổn định cục bộ.

Đó là chưa kể “trò chơi mèo vờn chuột” ký hợp đồng – hủy giao kèo còn tạo dịp cho một bộ phận quan chức địa phương trục lợi bất chính.

thiển nghĩ, với chức năng, nhiệm vụ được giao, các cơ quan nói trên, mà trước nhất là Bộ Giáo dục và Đào tạo (nơi có cả cơ quan gánh vác chính sách nhân lực là Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý cơ sở giáo dục và cơ quan thanh tra chuyên ngành là Thanh tra giáo dục) cần lên tiếng, vào cuộc thanh tra ngay.

Bộ cần tìm hiểu xem vì sao các địa phương có thể dễ dàng ký hiệp đồng cần lao với hàng loạt tía rồi nhất tề sa thải họ như thế, để tham vấn cho Chính phủ đề ra những giải pháp căn cơ, giữ nghiêm phép nước, đồng thời đảm bảo quyền lợi cho người lao động.

Qua khảo sát thực tại, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng cần phân tách để điều chỉnh những quy định chưa phù hợp, thí dụ quy định về biên chế và chế độ đãi ngộ đối với thân phụ. 

Theo Thông tấn xã Việt Nam ngày 22/12/2015: “Tỉnh Hậu Giang hiện có 84 trường măng non với 2.043 cán bộ, nghiêm đường.

Trên thực tế, xuân đường biên chế không đủ để đảm đương số trẻ, số lớp đã huy động.

Vì thế, để bảo đảm việc dạy và học trong năm học 2015-2016, ngành giáo dục phải ký hợp đồng với 455 đay nghiến mầm non. 

Khó khăn đối với Hậu Giang và các tỉnh thành nói chung là chưa có sự nhất quán trong thực hành các chế độ đối với nhân viên giao kèo như: thời kì hiệp đồng, chế độ bảo hiểm tầng lớp, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp theo quy định của Bộ luật lao động. 

Bên cạnh đó, ngân sách của cấp huyện không đảm bảo chi trả, chủ yếu phải dựa vào sự tương trợ của tỉnh, mà với những tỉnh nghèo như Hậu Giang thì để có thể hỗ trợ cho cấp huyện, tỉnh cũng gặp không ít khó khăn.”
Nguồn: Tổng hợp tin giáo dục

Random Posts

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*