Mộc Châu, nơi các mùa hoa bỏ lại là 1 trong những chỗ nào đó thật xa

Tây Bắc trong ký ức của tôi là một trong chỗ nào đó thật xa, có không ít hoa, là những người thiếu phụ địu con bên trên sống lưng, là kỷ niệm của lần đầu tiên trong đời dám chạy xe máy băng qua các con dốc, những mỏm núi đá cheo leo and các ruộng bậc thang ngút ngàn.
Đợt đi Tây Bắc vừa rồi, định viết một cái gì đấy hay ho, đại khái là kể về chuyến đi, về các người bạn đã gặp mặt, về những nơi đã qua, nhưng cứ bận rộn hết việc này đến việc khác, rồi cũng chưa viết được. và quan trọng là thiếu Trang – người con gái bé bỏng nhưng nghị lực, cô gái lúc nào cũng tạo cho tôi cười and lạc quan trong mọi yếu tố hoàn cảnh. Nếu có em nữa, chuyến đi mới đây của tôi gần như toàn diện.
==>> Xem thêm : Tour Mộc Châu

Tây Bắc trong ký ức của tôi là một nơi nào đó thật xa, có không ít hoa, là các người thiếu nữ địu con bên trên sườn lưng, là những đứa trẻ gương mặt đen nhẻm, nhưng rất nhanh nhẹn, mỏng dính và xơ xác trong chiếc áo không che đủ tấm thân. Tây Bắc là đợt hoài niệm của lần trước tiên trong đời dám chạy xe máy băng qua các con dốc, những mỏm núi đá cheo leo and các ruộng bậc thang ngút ngàn. Tây Bắc có cả các giọt nước mắt của tớ khi bị té xước tay and ăm ắp kỷ niệm của các người bạn lần đầu là phượt thủ.

Tây Bắc đón chúng tôi bằng cơn mưa bất chợt, bác tài cỡ tuổi hơn 50, lúc hỏi đường để chở công ty chúng tôi đi, bác không replay, nhưng khi đã thủ thỉ thì gần như không tồn tại khoảng cách, cảm giác như người phương xa trở về trong khoảng tay mái ấm gia đình. Xe lao vun vút trên đường, xem qua lớp kính, tất cả đều mờ ảo, chỉ thấy những ngọn núi khấp khểnh, cảm hứng giống như những ngọn núi đang xuyên thủng những đám mây, vạn vật mờ mờ ảo ảo như chốn bồng lai tiên cảnh.

Rừng thông bạn dạng Áng cảnh quan rất thơ mộng và hữu tình, như muốn níu chân người khách phương xa.

Đón chúng tôi là chị chủ nhà nghỉ homestay Thảo Nguyên nhiệt tình vượt mức. Chỉ từng góc nhà, từng nơi để đồ dùng & nói: “Các e cứ tự nhiên đi, cứ xem ở đây như người nhà. phòng tắm ở đây, phòng bếp ở đây…, có cần gì thì cứ bảo chị. Ban công ở phía ngoài có thể xuất hiện thêm ngồi chơi, nhưng lúc nào vào thì nhớ tạm dừng hoạt động lại, chứ không lạnh lắm đấy”.

==>> Tham khảo: Tour Quan Lạn

Trong biết có phải do may mắn hay sự trùng hợp mà những nơi Shop chúng tôi qua không còn có bão hay mưa gió sấm sét, cũng chẳng đông đúc tựa như các đợt cao điểm của phượt. Lúc gặp mặt chị chủ quán bán hàng lưu niệm trên đường lên thác Dải Yếm có cô phụ nữ 11 tuổi xinh thiệt là xinh, những anh trong đoàn tôi ai cũng đòi góp gạo chờ cô nàng lớn, làm cô nàng mắc cỡ không nói nên lời.

Tôi nghe xong cũng thấy vui trong lòng, vì cái cách trả lời chân chất của chị & cả ánh nhìn trong veo và nụ cười bẽn lẽn của cô gái khi được mỗi cá nhân đề nghị cho chụp ảnh. Nhớ lời anh chủ quán cơm bình dân dặn: Lần sau có dịp lên thì ghé quán anh, của nhà ăn sao anh bán vậy, người dân ở đây thật thà lắm – mà bỗng nhiên thấy ấm lòng.

Ít ra, trong hằng hà sa số các thứ đang khiến con người mất lòng tin về nhau thì sự mộc mạc chân thành của những người dân ở đây còn giữ chân Cửa Hàng chúng tôi đến thêm ít ngày nữa, để thấy rằng có những thứ không còn mua bằng tiền – đó là sự chân thành.

cô gái xinh xắn, tươi vui chụp ảnh cùng khách phượt ở hàng lưu niệm bên trên đường lên thác Dải Yếm.

Cửa Hàng chúng tôi nhẹ nhàng, rón rén đón cái lạnh của Mộc Châu, hít hà mùi rượu sâm cay cay mà chị chủ quán mời không lấy phí, chạy qua những triền đê & các vạt bắp trải dài khắp triền núi mà xúc cảm như mọi thứ sắp cô đọng lại vì lạnh. Mấy chục năm sống ở miền nam bộ, sợ đặc biệt là lạnh vì bị viêm xoang, vậy mà lên đây áo mỏng tanh, chạy phà phà trong mưa trong gió mà vẫn chưa chắc chắn lạnh là gì. Bởi mới nói, một khi con người ta vượt qua đc chính bản thân mình, thì tất cả sẽ trở thành “muỗi”.

Tôi nghĩ mình đã kịp ghi hết trong đầu những địa danh đã đi qua ở Mộc Châu, đó là thác Dải Yếm, đỉnh Pha Luông, đồi chè hình trái tim, rừng thông bản Áng, hang Dơi… để thêm kinh nghiệm cho những chuyến du ngoạn cùng đàn bà đang đến, để hoàn toàn có thể tự hào nói với con rằng: “Con ạ, nơi này mẹ đã có lần qua”.

Nguồn : Tổng hợp trên mạng

Random Posts

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*