ví được lưu ban để học lại con chữ, có nhẽ thế cuộc em đã khác!

Nhiều người tán thành vì bài báo phản ánh đúng thực tiễn một trong những góc khuất của nền giáo dục bây chừ, không ít quan điểm bất bình cần phải kỉ luật thật nặng những thầy dạy gia sư dạy lớp 1 đến lớp 5 (kỉ luật tổ trưởng, Ban Giám hiệunhà trường vì thiếu trách nhiệm…).

Chỉ đọc vào những quan điểm bình luận cũng có thể biết được đâu là những người làm trong ngành giáo dục, đâu là người ngoài cuộc bởi là cha, ai ai cũng hiểu được duyên cớ học sinh này ngồi nhầm lớp.

Bất cứ chuyện gì muốn chữa bệnh triệt để phải tìm ra duyên cớ bị bệnh.

Trong chuyện này nếu nhìn bên ngoài dễ kết luận lỗi do kiền giảng dạy không nồng nhiệt, do chuyên môn nghề nghiệp của những đay nghiến này còn non yếu…

Nhưng mấy ai biết được sự hy sinh của những đay đả trong lớp có học sinh yếu kém.

Những đồng nghiệp của tôi ở khắp mọi nơi, không ít người kể lại, ngoài những tiết dạy trên lớp, giờ nghỉ tiết, giờ ra chơi đúng ra thầy phải được nghỉ ngơi, thư giãn những vì học trò, các đay nghiến phải giao hội riêng những học trò học yếu lại kèm (cố nhiên là dạy miễn phí).

Cứ mài miệt, cần mẫn như thế suốt cả niên học nhưng có em cũng tiết bộ rất chậm.

Hình ảnh một cô một trò khi ngồi trong phòng đọc, lúc ngồi ở cầu tiêu giải thích, chỉ bảo tận tình cho học trò đã không còn xa lạ gì.





[center !important]Trường Tiểu học Lý Đạo Thành (Ảnh: vietnamnet.vn).[/center !important]



Chúng tôi thường trêu đùa, những cô cậu học trò được thầy cô kèm cặp riêng là “người yêu” bởi bất cứ khi nào rảnh cũng thấy kiền bên cạnh các em cùng ôn bài.

Dù thay đến mức ấy, không phải em nào cuối năm cũng tiến bộ. Sự biến chuyển của các em còn phụ thuộc vào việc chăm chút thêm từ phía gia đình nhưng không ít em, ba mẹ lại bỏ bê.

nên chi, học được chữ nào trên lớp thì học, về đến nhà mải chơi nên chữ của thầy cô cũng trả lại gần hết.

Mỗi lớp với số lượng học trò khoảng 40 em thì ít nhất cũng có vài em học yếu kém, những học sinh này nếu được ở lại lớp sẽ học tốt hơn nhiều.

Nếu bình quân 2 em ở lại một lớp (trường 20 lớp), con số cả trường học trò lưu ban sẽ khoảng 40 em, nếu được thế, chắc chắn chẳng bao giờ còn cảnh học sinh học hết Tiểu học lại không viết nổi tên mình?

Khi quyết định để học sinh nào đúp, Ban Giám hiệu nhà trường cũng phải kiểm tra chỉ tiêu một cách triệt để xem có bị lấn cấn gì không?

Không chỉ kiểm tra chỉ tiêu ngay niên học ấy mà còn tính trước cho 5 năm tiếp theo (chỉ tiêu hiệu quả đào tạo sau 5 năm).

Ban Giám hiệu cũng chẳng sung sướng gì khi thấy học trò yếu kém vẫn cứ phải lên lớp?

Nếu là trường chuẩn nhà nước còn căng thẳng hơn nhiều, chẳng biết từ đâu nhiều người mặc định “học trò trường chuẩn là phải học giỏi hơn học trò các trường bình thường” nên chỉ tiêu lên lớp thẳng, lưu ban cũng ít hơn nhiều.

Vì lẽ đó, để học trò đúp nhiều trường mất chuẩn, xã phường mất chuẩn, kéo theo huyện thị cũng mất chuẩn luôn.

Không có Ban Giám hiệu nào buộc học sinh phải lên lớp khi các em thật sự yếu.

Vấn đề là các đay đả chủ nhiệm có đủ nghị lực vượt qua thử thách hay không? Có đủ bản lĩnh để chịu đựng hay không? đương nhiên là không, bởi chẳng ai lại dại dột mang “đá” cột vào người.

Một đồng nghiệp kể lại, lớp chủ nhiệm có một học sinh không biết đọc, biết viết; dù chính thân phụ này đã bỏ công kèm suốt cả năm trời nhưng em không tiến bộ.

Cuối năm, đay nghiến cho học trò ấy đúp thì được Ban Giám hiệu mời lên nói chuyện. Phó Hiệu trưởng mở lời nhẹ nhàng:

Nếu học sinh Tuấn lớp em ở lại lớp, trường ta không chỉ bị khống chế chỉ tiêu học trò lên lớp thẳng mà 5 năm sau cũng không đạt hiệu quả đào tạo.

hiện sắp nghỉ hè, em phải phụ đạo cho Tuấn ôn thi lại để lên lớp. Thi lần 1 không đậu, thi lần 2, lần 3 chừng nào thi đậu mới thôi”.

Nghe thế, cậu bạn tá hỏa linh tính: “Tôi kèm cả năm chẳng bõ bèn gì, giờ chỉ kèm mấy ngày hè sao có thể đọc được? Nghỉ hè đời nào tôi cũng phải xuống trường đi dạy?”.

Phó Hiệu trưởng nhạt hoét: “Kèm lúc nào việc của thầy nhưng em ấy nhất quyết phải được lên lớp. Đừng vì chuyện này mà trường mình lại mất hết”.

Thế rồi, bằng cách nào đó Tuấn đã được lên lớp, cứ thế hết năm này đến năm khác Tuấn tốt nghiệp lớp 5 mà không viết nổi tên mình là điều dễ hiểu.

Vào lớp 6 năm ấy, Tuấn nghỉ học đi bán vé số, khi được hỏi vì sao không đi học tiếp? Em đáp: “Con không biết đọc sao có thể học tiếp được”.

Tôi chợt nghĩ: “Giá từ năm lớp 1, em được lưu ban có lẽ cuộc thế em giờ đã đổi khác”.

 


Nguồn: Dung xinh tổng hợp internet

Random Posts

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*